Tam su

Tam su

jeudi 28 septembre 2017

Gio Ba Ma 28 09 2017





















Vân, thành thật cám ơn Anh Chị Tư.
Anh 4 thành thật cám ơn 2 Em Xuân – Mai - Canada, đã tưởng nhớ và gởi quà đến ngày giổ Ba Má Anh Tư.
Chúc 2 Em luôn mạnh giàu sức khỏe…..

lundi 12 octobre 2015

Giổ Ba Má 28-09-2015









Vân thành thật cám ơn Anh Chi Tư và con gái Phương Thảo, đã có lòng giúp để hoàn thành ngày giổ Ba Má Vân tốt đẹp.
 

 Ơn Cha - Y Vân

vendredi 27 février 2015

Lời tự oán



Lời tự oán

Trong cuộc sống tôi đà mệt mõi,
Cuộc đời sao, chịu nỗi đau thương,
Sống chi quá đổi chán chường,
Ngày ngày áo não vấn vương nổi sầu.

Trong kiếp nạn, từ đâu mang lại,
Tóc bạc màu” nay phải gánh mang,
Tai ương gặp phải giữa đàng,
Ruột gan tơi tả, kêu than thấu trời.

Lòng u ẩn, buông lời than thở,
Nhói tim gan, nát vỡ  cuộc đời,
Trăm năm, vật đổi sao vời,
Ứ lòng, cầu nguyện, với lời mỉa mai.

Giải thoát mối đắng cay phải nhận,
Nổi câm hờn, lận đận trải qua
Kiếp người, đi hảy còn xa
Vất vơ vất vưỡng tựa ma trôi dòng.

Bước từng bước, gió đông rét buốt,
Lòng tôi, ngậm đắng nuốt bồ hòn,
Âm thầm lặng lẽ vì con,
Ra đi vĩnh viễn héo hon não nề.

Đời cô độc, không hề oán trách,
Sống đơn côi, tai ách vương vào,
Khổ tâm lao trí dường bao,
Mắt đui tai đìếc lòng nao nao sầu.

Trúc Khương
14-02-2015

dimanche 15 février 2015

Thu buồn



Thu buồn

Mượn dòng chữ giải sầu cô quạnh
Sống hẫm hiu, cơm lạnh qua ngày,
Nuốt từng hạt gạo đắng cay
Tâm hồn như chết, từ ngày thu sang.

Gió thu đến, gió mang tang tóc,
Lá lìa cành, cành khóc chia ly
Kiếp này vương vấn làm chi,
Mai sau xin chớ, làm thi khóc đời.

Nhặt lá rụng, lá rơi lã tã,
Tôi kết thành chiếc lá vần thơ
Rồi ngày, tôi mãi thẫn thờ,
Mất đi cuộc sống, thì chờ đợi chi.

Tình nghĩa chia, người đi kẽ ở
Chốn trần ai, đã lỡ nhịp cầu,
Lòng người nay đã còn đâu,
Để lại, một mối u sầu, bi ai.

Thôi gắng gượng, muối cay cơm hẫm,
Sống qua ngày, thăm thẳm đường đi,
Đường đời có lắm mấy khi.
Nụ cười nở trọn, lối đi con người.

Trúc Khương
15-02-2015
Thu đã đi qua

lundi 29 septembre 2014

Tự thán, người Con Giổ Mẹ


                                        Tự thán, người Con

Tôi muốn sống cuộc đời bình lặng.
Cho tôi yên, trên chặn đường đời
Buông thả, mong được thảnh thơi,
Cho kiếp sống, một cuộc đời phiêu bạc.

Muốn yên, trong ngào ngạt hương vị
của đau buồn, người bị « mất con »,
Một người, bất lực, chẳng tròn ;
Lòng nhục nhả, ngậm bồ hòn, nuốt lệ.

Con, khấn Mẹ, “ lời thề ” chịu tội,
Bất hiếu này, Con đội trên đầu,
Nghịch cảnh, chẳng thốt nên câu,
Danh gia thế phiệt, phải đâu là thế.

Nói liên miên bề thế giàu sang,
Những lời câu, ngao ngán từng ngày,
Mỉa mai, châm biếm đắng cay,
Qua cầu chưa hết “ rút ngay nhịp cầu ”.

Ngày Giổ Mẹ, cuối đầu, xin khóc
Đem, người vào, không xét cội nguồn,
Lời qua tiếng lại ngông cuồng,
Tổ tiên dòng họ, nói suông, bằng thừa.

« Đạo dâu con, xem tựa rơm rác »,
« Nghĩa sanh thành, bát nước đổ sông »
Nghêu ngao, tựa bán hàng rong
Lương tri đem bán, lòng không ngỡ ngàng.

Thế mới biết, tình điên, tình dại,
Lỡ lầm rồi, mãi mãi, đau thương,
Biết đời là thế, là thường.
Thôi thì buông bỏ, chọn đường chữ “ KHÔNG ” .

Trúc Khương
Kỹ niệm Giổ lần thứ 2 của Mẹ
28-09-2014
Ngày Giổ cô đơn